Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

Thơ Phù Vân 1694



CÁM ƠN
May mà có ít đồng hưu
Đỡ ta, trong đoạn sương mù trần gian !

Thơ Phù Vân 1693



LƯƠNG HƯU
Xẹt xẹt, rồi đến tháng
Rồi, cũng lảnh mấy đồng
Rồi, mua này, sắm nọ
Rồi, vài cốc, thong dong !

Thơ Phù Vân 1692



GIÀ
Từng, một thời vùng vẫy
Giờ, thân xác rã rời
Chỉ, ở yên một chỗ
Đời, ai cũng vậy thôi !

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

Thơ Phù Vân 1691



TRỞ LẠI
Và, sân ga ngày cũ
Bọn mình, ngồi với nhau
Bây giờ, vắng vẻ quá
Một số bạn, về đâu !!!

Thơ Phù Vân 1690



NHÌN LẠI
Cũng cùng làm, văn nghệ
Cũng xúm xít, lao nhao
Rồi thời gian nào đó
Như còn lại, tụi tao !

Thơ Phù Vân 1689



THÔNG CẢM
Cái xác người, có hạn
Cao lắm, trăm năm thôi
Sướng sung hay lây lất
Cái xác, cũng phải rời !

Thơ Phù Vân 1688



Ở MỘT NGƯỜI
Bằng đời sống của mình
Thầm rảo bước, lặng thinh
Tỏa hào quang, sáng rực
Làm thiên hạ, giật mình !