HAM VUI
Sau, những
ngày giá lạnh
Chừ, trời ấm
lại rồi …
Mau, sửa chỉnh
thân xác
Để, còn sức
rong chơi … !!!
Vĩnh Phương,
Đông Canh Tý.
HAM VUI
Sau, những
ngày giá lạnh
Chừ, trời ấm
lại rồi …
Mau, sửa chỉnh
thân xác
Để, còn sức
rong chơi … !!!
Vĩnh Phương,
Đông Canh Tý.
MƯU TÍNH
(nhớ Trần
Hưng Đạo, …, …)
Như, một ly
nước đục …
Chả thấy gì,
bên trong …
Bất chợt,
tung đòn hiểm …
Để thoát, đừng
có hòng … !!!
Thơ: Tào Đế

TUỔI GIÀ
Xác, cũng
“rơ” kha khá
Chỉnh sửa,
chạy tạm thôi
Nếu đạt,
“trăm năm” ấy
Rằng thì,
quá đã rồi … !!!
CHA ÔNG
Dày công, tạo
chốn ấy …
Sống sướng,
biết bao nhiêu
Dột dại,
theo “ma quỷ” …
Chừ, thảm hại
tiêu điều … !!!
Thơ: Tào Đế
MỚM Ý
Bỏ mẹ nó, việc
đó
Vào, dĩ vãng
cho rồi
Đời người,
đâu dài lắm
Mà bê, sự
rong chơi … !!!
Thơ: Tào Đế
DỤ KHỊ
(nh. một “Tổng
Tướng” nào đó)
Như, chú mèo
vờn chuột
Chờ, nhả hết
mọi chiêu
Rồi, tung
đòn hiễm hóc
Thì địch, mới
thấm nhiều … !!!
Thơ: nhà
“tiên tri” Tào Đế.