Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Thơ Phù Vân 2895



SỰ TÁC ĐỘNG
Người rung, người viết nhạc
Tôi rung, tôi làm thơ
Kẻ không rung, gì cả
Thường, bất động, tỉnh bơ !

Thơ Phù Vân 2894



VÔ TẬN
Thơ thẩn, theo đất trời
Nguồn ấy, rất tuyệt vời
Như chất đầy, trong quặng
Theo sự rung, mà trồi !

Thơ Phù Vân 2893



ĐẢ
Vài cây bàng, xanh mướt
Lặng im, đứng bên bờ
Người bềnh bồng, trên biển
Thả hồn, mấy vần thơ !!!

Thơ Phù Vân 2892



HOA HẠNH PHÚC
Vài cây, đã già cỗi
Mấy cây, đang dậy thì
Cùng đứng chung, một bụi
Không một chút, khinh khi !

Thơ Phù Vân 2891



BẬN RỘN
Như một con vụ
Suốt ngày lu bu
Hết chuyện hoa cỏ
Đến ngắm sương mù !

Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

Thơ Phù Vân 2890



BÊN KHUNG CỬA
( tặng em Đặng Sinh )
Lan tiêu, đã nở rồi
Chợt thấy, anh lặng ngồi
Nhớ em, ngày còn sống
Một nỗi buồn, xa xôi !!!

Thơ Phù Vân 2889



CÓ ÍCH
Được biến thành con nhộng
Người ta lấy làm mồi
Tức cúng dường chư Phật
Phục vụ chúng sanh rồi !