CÓ NGƯỜI BẢO
Không, một
chút “hoa mỹ”
Trong, “phú
thi” của mình
Như, toàn lời
“thô mộc” …
Cũng, ít chạm
“sử kinh” … !!!
Thơ: Tào Đế
CÓ NGƯỜI BẢO
Không, một
chút “hoa mỹ”
Trong, “phú
thi” của mình
Như, toàn lời
“thô mộc” …
Cũng, ít chạm
“sử kinh” … !!!
Thơ: Tào Đế
HOÀ BÌNH*
(đến với một
nguyên thủ …)
Thò đầu, ra
xem thử
Tính kiếm,
chút đỉnh mồi
Chung quanh,
giành giựt quá
Nhè nhẹ, thụt
vào thôi … !!!
… , Trái Đất,
đầu thế kỷ thứ 21.
Thơ: Tào Đế


THỜI TUỔI NHỎ*
Trên giàn xe
…, cao ngất …
Vụt, nhảy xuống
cái ào …
Rủi, ngầm dưới
mặt nước …
Có chướng ngại
…, thì sao !!!
Vĩnh Phương,
mùa Thu 1956.
(*): Cha ở
tù thời …, trốn Mẹ
đi tắm sông
và hoang như rứa.
SẮP TẾT
(nhớ những
ngày trước ..)
Bên cạnh, bếp
lửa hồng
Đâu cần, ngọn
đèn chong
Miệng, ròn rả
kể chuyện
Tay Mẹ, đâu ở
không* … !!!
(*): gói
bánh tét.
NHƯ BUÔNG
Thôi kệ, “bè
lũ mày” …
Từ nay, ta
phủi tay …
Về, “sự khôn
sự dại” …
Thời gian, rồi
hẳn hay …!!!
… ,Trái Đất,
đầu thế kỷ 21.
Thơ: Tào Đế
THAY THUỐC
Sắp Tết, … dần
ấm lại …
Gắng, về biển
lai rai …
Để, bồi thêm
chút sức …
Khoẻ sống,
chốn trần ai …!!!
V.Phương -
N.Trang, Canh Tý.