Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

Nobita viết

những ý nghĩ lờ mờ

6 tháng 10 2013 lúc 18:13
1.
Các bậc minh triết đều gắng gổ chỉ ra cho nhân loại con đường đi đến hạnh phúc. Hạnh phúc đôi khi được mang tên là bình an, giác ngộ, giải thoát, thiên đàng, niết bàn, đại ngã... (kể cả cái mộng tưởng một xã hội không có người bóc lột người, mần tùy sức, xài tùy cần nữa).  Hầu hết các tôn giáo đều yêu cầu con người làm theo lời răn dạy của Thượng Đế/Chúa Trời để diệt trừ tội lỗi, trở thành người công chính và phần thưởng sau khi chết là vào nước thiên đàng!

Riêng đạo Phật, một tôn giáo vô thần, lại yêu cầu con người tự diệt dục, tự tu tập, tự giải thoát để tự giác ngộ, không có một đấng siêu nhiên Thần Phật nào giúp ta hết thảy!

2.
Rồi người ta lại nói rằng, đừng tìm kiếm hạnh phúc đâu xa, nó đầy ở xung quanh ta đó! Hoặc, hạnh phúc không phải nằm ở cuối con đường, mà trải đầy trên cuộc lữ hành trần thế của chúng ta! Nói cách khác, thiên đàng/niết bàn/ địa ngục/luân hồi không phải đến sau khi ta chết, mà đã cùng đồng hành với ta trong suốt cuộc đời (?)!

3.
Nếu không có luân hồi đầu thai, chẳng có địa ngục thiên đàng, cuộc đời này là duy nhất, chết là chấm hết thì con người ta sẽ hành xử xấu hơn hay tốt hơn? Người ta sẽ sống vội sống cuồng sẵn sàng thỏa mãn mọi ham muốn sân si, hay bình tĩnh thưởng thức từng phút giây của cuộc sống một cách thanh thản và an nhiên, hay chao đảo giữa hai thái cực đó, khiến cuộc đời là một vòng tròn giữa làm dữ - hối hận - tu sửa - làm lành - an lạc - thỏa mãn - (và quay lại) làm điều dữ...

4.
Phải chăng luân hồi đã hiển hiện từng lúc trong đời ta, khi ta từng là đứa bé thánh thiện và hồn nhiên, từng là đứa trẻ ngạo ngược và tai ác, từng là người lớn khôn ngoan và thủ đoạn, từng là một người già cô đơn yếu ớt và sân si!

Phải chăng ta đã là Phật lúc nhân lành, là Người lúc lẫn lộn thiện ác, là Atula lúc giận dữ hung bạo, là Ngạ Quỷ lúc đói khát cơ hàn, là Súc Sanh khi đê tiện bần cùng, là Địa Ngục khi đau đớn hận thù... Sáu bước luân hồi đó tái đi tái lại trong ta thành những đường dích dắc khép kín một đời người!

5.
Nếu vậy, cái chết phải chăng là sự giải thoát cuối cùng, vĩnh viễn? Những kinh nghiệm cận kề cái chết, cho ta thấy cái chết không đáng sợ như ta tưởng, mà là một trạng thái không đau đớn, đầy nhẹ nhõm, phiêu hốt, bay bổng trong tràn đầy ánh sáng!

6.
Niết Bàn hay Địa Ngục, là những giờ khắc có thực trong đời sống này. Tùy hành xử của ta mà ta có nhiều Niết Bàn - Hạnh Phúc hơn, hay nhiều Địa Ngục - Đau Khổ hơn! Hãy chăm sóc vườn đời ta đang có, để ngày càng nở thêm nhiều đóa Vô Ưu, mơ làm gì đến kiếp sau, bạn nhỉ!

7.
Biết đâu, Đức Phật cũng chỉ dạy những điều đơn giản và dễ hiểu như thế, nhưng qua bao đời, các đệ tử của Ngài đã phủ lên đó ngày càng nhiều những tấm màn bí nhiệm, làm cho chúng trở nên cao siêu, xa vời, khó hiểu và mờ mịt đối với chúng sinh!

Ngày nay, đến với những khái niệm gốc của Phật: Niết Bàn, Luân Hồi, Vô Ngã, Vô Thường, Tánh Không, Duyên Nghiệp... ta bị những bức tường chữ nghĩa siêu việt, những lý luận bí hiểm làm hoảng kinh như chim nhỏ lạc vào rừng thẳm...

Ngày nay, đến với Phật, ta phải đi qua bao bậc cấp, bao đỉnh nhang, bao mâm cúng, bao sơn son thếp vàng, bao tượng đá tượng đồng, bao đấng bậc áo xống lộng lẫy, uy nghiêm lẫm lẫm...

Tưởng chừng Phật cũng bị nhốt trên tận tòa cao!

8.
Con đường mòn đất đỏ, lẩn khuất trong hương nhài hương sứ, dẫn đến nếp chùa nhỏ rêu phong với vị thầy áo nâu cuốc đất bên nương sắn, có lẽ, chỉ còn trong ký ức...

Bảo sao ta không lạc lối giữa đời...?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét